Trong tuyệt vọng của cuộc sống nhiều bệnh tật, Pháp Luân Công đến hy vọng và sức khỏe cho những người tu luyện.

Pháp Luân Đại Pháp, hay còn gọi là Pháp Luân Công, là công pháp tu luyện Phật gia tính mệnh song tu chân chính, lấy Chân-Thiện-Nhẫn là Pháp lý chỉ đạo, với năm bộ công pháp đẹp mắt, đơn giản làm phụ trợ, có thể khiến người học thân tâm khỏe mạnh, khai trí khai huệ, đạt đến cảnh giới tự tại hiểu rõ hết thảy bí ẩn của nhân sinh và vũ trụ.

Pháp Luân Đại Pháp nổi tiếng với hiệu quả thần kỳ về phương diện trị bệnh khỏe người. Có vô số minh chứng cụ thể, Pháp Luân Đại Pháp không chỉ trị bệnh khỏe người vô cùng hiệu quả, mà còn xuất hiện rất nhiều kỳ tích mà người thường không thể nào tưởng tượng nổi.

Dưới đây là một vài câu chuyện của những người tàn tật mắc các chủng bệnh hiểm nghèo và nan y, nhân duyên gặp được và tu luyện Pháp Luân Đại Pháp hoặc nhờ thành tâm kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, mà đều ‘gặp được đường sống trong cõi chết’, thân tâm khỏe mạnh.

Quân nhân tàn phế nói về cuộc sống “khổ không thể tả hết” của mình và thần tích hiển hiện sau khi tu luyện Pháp Luân Công

Ông Thạch Phúc nhập ngũ vào quân đội Trung Quốc năm 1976 tham gia cuộc chiến tranh Trung-Việt năm 1979, ba lần bị thương.

Hai năm sau trải qua hàng loạt các cuộc phẫu thuật, ông trở nên tàn tật, gần như bị mù, và bị mất hầu hết thính lực. Ông cũng không còn tỉnh táo và thường ngất xỉu. Ông được xếp vào thương binh hạng 1 và giải ngũ năm 1985.

Trong suốt 15 năm sau khi giải ngũ, cuộc sống của gia đình ông Phúc khổ không thể tả. Vợ ông trở thành trụ cột trong nhà và như một hộ lý chăm sóc ông. Mặc dù như đang sống trong địa ngục, nhưng vì có sự khích lệ của người vợ, vì gia đình  nên ông Phúc vẫn nuôi hy vọng và tiếp tục gắng gượng sống.

Hoàn cảnh khó khăn chồng chất khó khăn, người vợ tần tảo thiện lương đã ngã bệnh vì quá vất vả lo toan cho gia đình. Vợ ông bị thấp khớp nghiêm trọng, viêm dạ dày – ruột, thoát vị đĩa đệm thắt lưng. Bà ấy thường không thể làm việc và đôi khi còn nằm bẹp trên giường, phải nhờ cậy đến sự chăm sóc của các con.

Càng tồi tệ hơn, da trên các ngón tay của ông Phúc đột nhiên khô và nứt nẻ rỉ máu, móng tay bị bong tróc ra. Ông đã thử điều trị Tây y, Trung y nhưng vẫn không giúp ích gì.

Bệnh tật, không còn sức lao động, kinh tế ngày một suy kiệt, cán bộ thôn còn đình chỉ trợ cấp tàn tật của ông.  Không thể trang trải được các chi phí của mình, gia đình ông đành phải vay mượn tiền của họ hàng để duy trì sinh hoạt. Kết quả là, họ hàng luôn tránh né vợ chồng ông.

Mẹ vợ của ông đã òa khóc khi chứng kiến cảnh sống trong vô vọng của vợ chồng ông và quyết định ở lại để giúp vợ chồng ông làm việc nhà.

Ông Phúc thường ngửa mặt lên trời và hỏi ông Trời: “Trời xanh ơi, đây là phúc hưởng cuối đời sao? Khổ nạn của con bao giờ mới kết thúc đây?”

Trong khi cuộc sống như lâm vào tuyệt vọng, thì một nữ học viên Pháp Luân Công ở làng bên đến thăm gia đình ông vào một ngày trong năm 1998. Cô ấy kể về những biến hóa thần kỳ của mình sau khi tu luyện. Cô ấy nói: “Các vị ngại gì mà không thử luyện xem, khẳng định chỉ có trăm phần lợi mà không có một phần hại. Lại còn miễn phí nữa.”

Ngay hôm đó vợ ông Phúc liền bắt đầu thử luyện, và kỳ tích liền xuất hiện: đau đớn nghiêm trọng ở chân, tay và thân trên của bà đều biến mất chỉ trong vòng ba ngày. Bệnh đau lưng nặng của bà ấy cũng giảm đi đáng kể. Thậm chí bà ấy còn có thể làm việc nhà. Một tuần sau, sức khỏe của bà hoàn toàn phục hồi trở lại trạng thái chính thường.

Chứng kiến sức khỏe của vợ cải biến một cách thần kỳ,  ông Phúc vô cùng chấn động. Ông mong muốn được học các bài công pháp. Bởi ông không thể đi tới điểm luyện công, nên vài học viên Pháp Luân Công đã đến hướng dẫn ông tập luyện tại nhà. Đồng thời mở cho ông nghe băng ghi âm các bài giảng Pháp của Sư phụ.

Nội hàm bác đại tinh thâm của Pháp lý của Pháp Luân Công đã cuốn hút ông Phúc. Ông nghe toàn bộ các bài giảng Pháp trong băng ghi âm chỉ trong hai ngày, sau đó vừa nằm xuống, ông ngủ một mạch bốn ngày liền khiến người nhà vô cùng lo sợ. Thấy như vậy, các học viên nói với gia đình rằng: “Có lẽ là anh ấy có duyên phận rất lớn, nên Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho anh ấy. Không có gì phải sợ.”

Khi tỉnh giấc, ông Phúc cảm thấy thân thể tràn đầy năng lượng và mạnh mẽ. Bất ngờ nhất là thị lực của ông được hồi phục. Giờ ông có thể nhìn ngắm người vợ mà 15 năm qua ông không thể nhìn rõ cô ấy trông như thế nào. Hai vợ chồng sung sướng nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má.

Không lâu sau, Ông Phúc có thể đạp xe tới huyện thành, đi tới đi lui cả hơn 12 dặm mà vẫn không cảm thấy mệt. Trước kia, ông chỉ có thể dắt xe đi bộ chứ không thể đạp xe. Không lời nào có thể biểu đạt được hết tâm tình và niềm hạnh phúc của ông.

Ông Phúc một lòng kiên định học Pháp và luyện công. Năm tháng sau, hai tay nứt như vỏ thông già kia của ông cũng hoàn toàn lành lại. Vết thương hở trên đầu không ngừng tiết dịch và máu trong 15 năm qua cũng tự khép lại. Ông Phúc đã ném bỏ toàn bộ số thuốc mà ông đang có vì không cần dùng đến nữa.

Giờ đây, không ai nghĩ rằng ông Phúc từng là một người tàn phế, bởi trông ông chẳng khác nào một người hoàn toàn khỏe mạnh. Thị lực hoàn toàn phục hồi và thính lực cũng khôi phục rất nhiều. Vợ chồng ông có thể trồng rau và đem bán chúng ở chợ và đã hoàn trả hết mọi khoản vay nợ.

Thông qua tu luyện Đại Pháp, gia đình ông được chứng kiến rất nhiều điều siêu thường và thần kỳ. Có thể Tìm hiểu thêm nhiều thông tin chính xác về Pháp Luân Công tại vi.shenyun.com

Chứng kiến những thay đổi to lớn về sức khỏe của ông Phúc, nhiều bạn bè, bà con, hàng xóm của ông cũng bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công. Thậm chí có người chưa tu luyện cũng thông qua những thay đổi của hai vợ chồng ông Phúc, cũng có thái độ tốt với Đại Pháp.

Cô Dương Tô Hồng, trong tuyệt vọng gặp được Đại Pháp

Cô Dương Tô Hồng, cư trú tại thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam. Mặc dù đã trưởng thành, nhưng cô cao chỉ vỏn vẹn 1,2 mét, và nặng 23 kg.

Yunnan subdivisions - Kunming.svg
Bởi Lincun – This file was derived from: File:Map of Province in China 530000 雲南省.svg, CC BY-SA 3.0, Liên kết

vị trí thành phố Vân Nam
cảnh quan Côn Minh

Tuổi thơ của cô Dương rất hạnh phúc. Cô được cha mẹ vô cùng yêu thương và bạn bè đồng lứa trong thôn rất ngưỡng mộ.

Tuy nhiên, về mặt sức khỏe thì lại là câu chuyện khác. Khi lên tám, cô Dương bắt đầu bệnh tật đầy thân, ban đầu chỉ là xuất hiện bệnh tiêu chảy, trướng bụng, đau bụng, giảm cân đột ngột. Sau đó bác sỹ chẩn đoán cô bị bệnh lao màng bụng và bạch cầu. Cô đã dùng hết các loại Đông dược, Tây dược, dược phương, bài thuốc bí truyền, nhưng cũng không hiệu quả. Do trường kỳ tiêm và uống thuốc, thân thể cô Dương không tăng trưởng được, đến năm 18 tuổi, nhìn cô vẫn chỉ như một đứa trẻ.

Cha mẹ cô Dương đã tiêu hết số tiền tích góp của họ vào việc trị bệnh cho cô. Cuối cùng, mọi hy vọng vào việc cô phục hồi đều tiêu tan. Vì tài chính kiệt quệ, cô Dương buộc phải nghỉ học.

Bởi bệnh tật của con gái đã chạy chữa khắp nơi không hề thuyên giảm, mà gánh nặng tài chính cũng theo đó ngày càng nặng nề, cha cô trở nên chán nản, tính tình cũng xấu đi. Ông thường uống rượu đến say mèm và sau đó vừa đánh vừa mắng chửi vợ. Cuối cùng, cha mẹ cô Dương ly dị khiến áp lực tinh thần khổng lồ đè nặng lên cô gái trẻ nhiều bệnh tật. Cô nhiều lần bỏ nhà đi và cũng nhiều lần tự sát để chấm dứt cuộc sống khổ sở của mình.

Năm 1998, bất hạnh dường như vẫn chưa chấm dứt, Bệnh viện U bướu Côn Minh chẩn đoán cô Dương bị ung thư xương giai đoạn cuối, và rằng cô chỉ sống được vài tháng nữa. Mọi hy vọng sống tan vỡ, suy sụp, cô chỉ còn biết chờ ngày cuối cùng của cuộc đời phủ xuống.

Nhưng đúng là Trời không tuyệt đường người. Một ngày trong tháng 2 năm 1999, cô Dương gặp một phụ nữ tại nhà của một người thân. Người phụ nữ này nói với cô Dương rằng mình từng mắc rất nhiều loại bệnh, nhưng tu luyện Pháp Luân Công đã giúp bà khỏi toàn bộ. Cô Dương cũng kể cho người phụ nữ đó về toàn bộ cảnh ngộ và tình trạng sức khỏe của mình.

Người phụ nữ nói: “Chỉ có Sư phụ Lý mới có thể cứu cháu.”

Cô Dương hỏi: “Kể cả với một người mắc bệnh hiểm nghèo như cháu sao?”

Người phụ nữ nói: “Có thể, Pháp Luân Công là công pháp tu luyện Phật gia tính mệnh song tu, bất luận là ai, chỉ cần thành tâm muốn tu luyện, thì đều có thể luyện. Thầy Lý không chú trọng vào biểu hiện bên ngoài, Ngài chỉ nhìn nhân tâm, thành tâm là được.”

Nghe vậy cô Dương rất vô cùng kích động, và cô bắt đầu cảm thấy sinh mệnh của mình có hy vọng.

Cô bắt đầu tu luyện. Mỗi ngày, cứ 5 giờ sáng, cô đi đến điểm luyện công chung để luyện công và học Pháp. Cô chiểu theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn mà Sư phụ giảng trong sách để nỗ lực làm một người tốt, gặp mâu thuẫn liền hướng nội tìm thiếu sót của bản thân, làm gì cũng đầu tiên nghĩ cho người khác trước.

Dần dần, mọi bệnh tật hành hạ cô hơn 10 năm lần lượt biến mất. Cô được trải nghiệm sự tuyệt vời của một thân thể vô bệnh – cô dồi dào năng lượng và dù có đi bộ bao xa cũng không hề cảm thấy mệt mỏi. Nụ cười hạnh phúc lại một lần nữa xuất hiện trên khuôn mặt cô. Ngạc nhiên trước những biến hóa của cô Dương, nhiều hàng xóm của cô cũng bước vào tu luyện.

Khi cuộc bức hại năm 1999 diễn ra, cô Dương trở thành một trong những nạn nhân của cuộc bức hại đó. Ngày 30 tháng 11 năm 2004, cô bị bắt và giam giữ trong Trại Lao động nữ Vân Nam bởi tu luyện Pháp Luân Công. Ở đây, cô cũng như những nạn nhân của cuộc bức hại Pháp Luân Công, bị tra tấn tàn bạo.

Khi trở về nhà vào tháng 5 năm 2005, cô bị hành hạ đến người chỉ còn da bọc xương và ở bên bờ vực cái chết. Gần một tháng sau, cô qua đời ở tuổi 24.

Ông Trịnh Vinh Xương tu luyện Pháp Luân Công, những bệnh tật quấn thân không thuốc mà tự khỏi

Ông Trịnh Vinh Xương, một cư dân ở trấn Thành Quan ở huyện Lễ, tỉnh Hà Bắc. Ông bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công năm 1998.

Hebei in China (+all claims hatched).svg
Bởi TUBS Tác phẩm do chính người tải lên tạo ra This W3C-unspecified vector image was created with Adobe Illustrator. This file was uploaded with Commonist. This vector image includes elements that have been taken or adapted from this:  China edcp location map.svg (by Uwe Dedering)., CC BY-SA 3.0, Liên kết

Vị trí tỉnh Hà Bắc

Trước khi tu luyện, ông Trịnh từng hai lần phẫu thuật bởi lông mi quặm vào trong mắt phải. Ông bị tăng nhãn áp, mỗi khi phát tác nó khiến ông đau đớn cùng cực, nôn mửa, và thị lực giảm sút nghiêm trọng, nhìn mọi vật không rõ. Hơn nữa, ông bị lở loét mãn tính từ khi lên tám, và mủ thường rỉ ra từ các vết loét. Vì hoàn cảnh gia đình ông quá khó khăn, không đủ tiền để chữa trị, nên ông đành phải chịu đựng đau đớn của bệnh tật.

Ông cũng bị viêm tủy xương mãn tính ở chân trái, khiến ông bước đi tập tễnh, không thể ngồi thẳng, chùng gối, khom lưng, hay đứng trong thời gian dài. Ngày trời mưa thì ông càng cảm thấy đau đớn hơn. Ông đã tìm hiểu và tập nhiều môn khí công, nhưng đều vô dụng.

Bệnh tật quấn thân, nhưng ông trịnh vẫn phải gắng gượng gánh vác trách nhiệm trụ cột gia đình vì vợ ông bị bệnh tâm thần, con gái còn đang nhỏ. Do vậy hoàn cảnh gia đình ông càng thêm khó khăn.

Sau khi tu luyện, mọi bệnh tật của ông đều không thuốc mà tự khỏi. Ông chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để trở thành một người có đạo đức cao thượng.

Ông Trịnh trở nên dồi dào năng lượng và tự tin hơn trong cuộc sống, thái độ với vợ của ông cũng hoàn toàn thay đổi. Ông có thể lý giải vợ, sẵn sàng tha thứ và cảm thông. Ông vô cùng biết ơn Sư phụ Lý và Đại Pháp đã giúp ông có những biến hóa to lớn.

Chia sẽ của nhà thư họa bị tổn thương não đã sử dụng tài năng thư họa của mình giảng rõ chân tướng Pháp Luân Công

Tôi là một nhà thư họa. Tôi tu luyện Pháp Luân Công đã hơn 22 năm. Trí nhớ của tôi từng rất kém, khi còn học ở trường, phàm là những gì liên quan đến toán, lý hay hóa thì tôi nghe đều không hiểu. Nhưng tôi cảm tạ trời xanh đã ban cho tôi năng khiếu về thư họa, vô luận là ở đâu cũng được mọi người coi trọng. Nhờ vậy mà tôi đã sử dụng năng khiếu của mình như một họa sĩ để giới thiệu Pháp Luân Công và giảng rõ chân tướng cuộc bức hại cho nhiều người biết.

Tôi từ nhỏ vốn đã không khỏe mạnh. Lúc lên sáu hay bảy tuổi, tôi bị rơi xuống một khe núi sâu và đầu đập vào đá. Tôi bất tỉnh một hồi. Vụ tai nạn này đã khiến tôi bị chấn động và hội chứng sau chấn động.

Ở tuổi thiếu niên, tôi bị sốt thương hàn và trong ba năm sau đó, tôi bị sốt cao, ớn lạnh, và đau đầu dữ dội. Tôi bị cơn đau hành hạ nhiều năm bởi chúng tôi không có tiền để tôi điều trị y tế. Do đó, tôi bị tổn thương não và dẫn đến bị khuyết tật nhận thức vĩnh viễn.

Bệnh của tôi càng tồi tệ khi tôi bắt đầu làm việc cho ĐCSTQ. Tôi bị đau đầu, chóng mặt và ù tai quanh năm. Tôi trở nên cáu kỉnh, sự tỉnh táo và trí tuệ suy giảm.

Tôi thường đập đầu vào những mặt phẳng cứng để giảm đau. Đôi khi tôi nhờ vợ đấm mạnh vào đầu cho dễ ngủ. Hơn cả, tôi còn gặp vấn đề với phần lưng dưới, loét dạ dày, viêm mũi, viêm phế quản, và bệnh tim.

Tháng 6 năm 1996, hy vọng đã trở lại với tôi. Vị Trưởng phòng của tôi đã giới thiệu Pháp Luân Công cho tôi và tặng tôi cuốn sách Chuyển Pháp Luân và sách Chuyển Pháp Luân Quyển II. Từ trong sâu thẳm nội tâm của tôi biết rằng những cuốn sách này chính là vật báu cứu mạng tôi.

Những tổn thương về não đã khiến tôi luôn sợ đọc sách, nhưng tôi đã đọc xong cả hai cuốn sách trên chỉ trong ba ngày. Tôi vô cùng kinh ngạc về điều này. Do đó, tôi quyết định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Tôi tham gia luyện công và học Pháp cùng các học viên khác. Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi ba lần trong một tháng và loại bỏ nghiệp lực cho tôi. Tôi khỏi mọi bệnh tật chỉ trong vài tháng; tôi cảm thấy nhẹ nhàng và vô bệnh. Tôi thấy tâm tính của mình được đề cao lên.

Trước khi tu luyện, tôi theo đuổi trào lưu đương đại và vẽ thư họa theo phong cách hiện đại. Sau khi tu luyện, tôi chiểu theo Pháp lý của Đại Pháp, và loại bỏ nhiều tư tưởng không lành mạnh. Tôi quyết định sử dụng các kỹ năng thư họa của mình vào việc chứng thực Pháp và giảng chân tướng. Có lần, tôi viết được hơn 40 cuộn giấy khuyến khích mọi người làm tam thoái.

Có lần, lãnh đạo thành phố yêu cầu tôi viết thư họa trước mặt 14 vị khách trong một bữa tiệc. Tôi nhân cơ hội này nói với họ về Pháp Luân Công, và 13 người trong số họ đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ.

Lần khác, tôi được mời tới một phòng trưng bày nghệ thuật tư để thể hiện tài thư họa của mình. Hầu hết người tham dự đến để mua thư pháp, trong đó có bốn cảnh sát (hai mặc thường phục và hai là người mặc cảnh phục). Tôi không hề sợ hãi và vừa viết thư pháp vừa giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại cho họ. Kết quả là, một người trong số họ đã sẵn lòng thoái ĐCSTQ.

Anh ấy bảo tôi: “Tôi bị mất ngủ khá lâu rồi. Tôi muốn có một bức thư pháp với hy vọng nó sẽ giúp tôi an tâm.”

Tôi nói: “Xin hãy là một cảnh sát thiện lương và đáng tin, hãy chân thành niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo!’ Nếu anh niệm như vậy thường xuyên, anh sẽ ngủ ngon.”

Anh ấy cảm ơn tôi rồi cầm cuộn thư họa rời đi.

Tôi đối đãi với những người đến nhà tôi vì thư họa như những vị khách quý. Tôi nhận ra rằng những cuộn thư pháp mà tôi đưa cho họ không quan trọng bằng việc giúp họ hiểu chân tướng Pháp Luân Công.

Dần dần, những việc làm tốt của tôi được lan truyền bằng việc truyền miệng. Mọi người biết đến một học viên Pháp Luân Đại Pháp vẽ thư pháp và không đòi hỏi thù lao cho công việc này. Nhiều người đến tìm tôi giúp họ thoái ĐCSTQ.

Tôi biết, để có được sức khỏe như ngày hôm nay, là nhờ vào sự từ bi của Sư Phụ, sự thần kỳ của Đại Pháp. Sư phụ đã gánh chịu rất nhiều nghiệp lực cho tôi. Không có Sư phụ tịnh hóa thân thể, tôi đã không thể sống đến ngày hôm nay. Con vô cùng cảm tạ Sư phụ.

Một số trường hợp khỏi bệnh thần kỳ khác sau khi tu luyện Pháp Luân Công – trích theo báo cáo năm 2004 Bà Trương Ái Dân, năm nay tôi 42 tuổi, và là nhân viên của Cục Đường sắt Thẩm Dương Chi nhánh Cát Lâm. Bà từng bị liệt nửa thân dưới.

Jilin in China (+all claims hatched).svg
Bởi TUBS Tác phẩm do chính người tải lên tạo ra This W3C-unspecified vector image was created with Adobe Illustrator. This file was uploaded with Commonist. This vector image includes elements that have been taken or adapted from this:  China edcp location map.svg (by Uwe Dedering)., CC BY-SA 3.0, Liên kết

Longwanqun national forest park sanjiaolong crater lake 2011 07 25.jpg
Bởi RolfmuellerTác phẩm do chính người tải lên tạo ra, CC BY-SA 3.0, Liên kết

Bà nói:

Tôi từng không tin vào ai khác ngoài bản thân mình. Tôi mắc nhiều bệnh tật trong đó có bệnh tim, viêm gan B, viêm tụy, đau nửa đầu, đau lưng dưới, đau bụng kinh, thoái hóa đốt sống cổ, và viêm bao hoạt dịch. Ba ngón tay của tôi sẽ bị tê mỗi khi tôi sử dụng chúng. Tôi thường xuyên có cảm giác nặng, lạnh và đau ở lưng. Hai chân tôi sẽ bị đau vài ngày trước mỗi khi trời chuyển mùa. Đau đớn bệnh tật khiến tôi tuyệt vọng tới mức cố kết liễu cuộc đời.

Ngày 4 tháng 6 năm 1997, tôi đã tình cờ nghe bốn cuốn băng về Pháp Luân Công và nhận ra rằng đây thực sự là những gì mà tôi đang tìm kiếm. Do đó tôi quyết định tu luyện Pháp Luân Công.

Sau khi bước vào tu luyện, mọi bệnh tật của tôi đều không cánh mà bay, trạng thái tinh thần cũng được đề cao nhanh chóng. Những thay đổi này có thể giúp tôi tinh tấn học Pháp và luyện công hơn.

Trường hợp của bà Mã Tố Chi, sinh năm 1961, ở tỉnh Hà Nam.

Lúc mới đến tuổi học đi, bà bị liệt chân trái vì tiêm vác xin, và thường xuyên bị ngã khi bước đi. Bà trở thành mục tiêu bắt nạt của các bạn cùng lớp khi đến trường.

Khi đang học tiểu học bà bị tiêu chảy cấp và viêm thận. Bệnh tật biến chứng khiến bà bị viêm ruột và đau lưng mãn tính. Trưởng thành hơn thì lại bị mất ngủ, đau đầu, u nang buồng trứng và tắc nghẽn đường tiết niệu. Bà sống trong đau đớn khôn cùng, nhiều khi chỉ muốn chết cho xong. Do vậy tính khí bà cũng sinh ra nóng nảy, khó chịu và thường xuyên cãi nhau với chồng.

Mùa hè năm 1997, bà bắt đầu tu luyện và chiểu theo Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn của pháp môn để ước thúc bản thân.

Trước đây, bà từng phải lê từng bước từng bước khi lên cầu thang, và chỉ dùng một chân phải. Sau khi tu luyện Pháp Luân Công bà có thể đi lên cầu thang bằng cả hai chân, và không còn cần đến dù chỉ một viên thuốc.

Bà vui mừng nói: “Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi và mọi bệnh tật của tôi đều khỏi– giờ đây tôi cảm thấy thân thể nhẹ nhàng vô bệnh.”

Một trường hợp nữa của ông Lôi Hồng. Ông kể:

Tôi công tác ở Cục Khí tượng Sơn Đông. Tôi bị liệt tay phải khi còn nhỏ, bởi vậy tôi phải sử dụng tay trái để làm mọi việc, kể cả việc viết lách, giặt đồ, khâu vá, và bế con cái, làm việc.

Sau tuổi 30, tay trái của tôi bị căng nghiêm trọng đến nỗi tôi không thể cầm nổi một chiếc bát rỗng. Tôi không thể nhấc nổi tay trái lên. Tôi không dám để đồng nghiệp biết về tình huống của mình, sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến công việc của tôi. Tôi cũng bị viêm phế quản, bệnh tim và dạ dày. Vì quá căng thẳng nên tôi đã nhiều lần muốn tự vẫn.

Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công năm 1997. Sau khi tu luyện, thân tâm tôi đều được thụ ích rất nhiều. Tôi trở nên khỏe mạnh và toàn thân cảm thấy nhẹ nhàng. Kể từ đó, tôi không còn dùng thuốc nữa, cũng như không phải tới bệnh viện nữa.

Tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân chiểu theo tiêu chuẩn đạo đức của Pháp Luân Đại Pháp. Tâm tôi trở nên tường hòa. Tôi dùng tâm thiện để đối đãi mọi người xung quanh và chân thành nhận bất kỳ lời chỉ trích nào mà trong tâm không hề có oán hận. Tôi đến cơ quan đúng giờ và nhận mọi công việc được giao, và không bao giờ tranh cãi với vợ. Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp giúp thức tỉnh chính niệm và phẩm hạnh của tôi, và giúp tôi tự kiểm soát bản thân. Từ tận đáy lòng, con vô cùng cảm tạ Sư phụ đã cứu độ con.

Hello world!

Welcome to WordPress. This is your first post. Edit or delete it, then start writing!